|
Một đêm ở quán nhậu
[06/09/2005 - webmaster - Website Tinh Bac Lieu]
 |
| Một đêm “thất bại” của quán nhậu hạng trung bình cũng lời hơn 400.000 đồng. |
Chị Hà, chủ quán, đon đả: “Bán gì thì lỗ chứ bán quán nhậu là xây nhà lầu”. Mới hơn 17h đã có 2 bàn khách ngồi lai rai. Hà li?n bỏ nhỏ: “Mối của chị, mấy ông bên điện lực với thầy Sơn dạy tụi sinh viên. Chịu uống nhưng cũng chịu ?n lắm! Không trên 5 xị (500.000 đồng) là không v?”.
?ịa đi?m của quán khá thuận lợi vì nằm ngay trục đường giữa sân bay Tân Sơn Nhất và ngã ba Chú Ía. Thấy tôi chú ý vụ bụi bặm do tuyến đường bị xe chở đất cày nham nhở, Hà lấp liếm: “Bán rượu cho bợm thì cần gì vệ sinh. Mấy cái bàn ngoài vỉa hè là đắt nhất, ai cũng giành”.
?ây là một quán nhậu thuộc loại trung bình, rộng khoảng 60 m2 nhưng chủ quán lại hét giá 45 triệu đồng. Hà thuyết phục tôi: “Chủ yếu là sang khách, mỗi tháng đóng ti?n thuê mặt bằng vài triệu đồng, còn bao nhiêu hốt hết”. Nhưng đến hơn 20h, quán chỉ có 2 bàn, nhân viên phục vụ rảnh rang xem ti vi hết chương trình Hugo rồi đến phim Hàn Quốc. Hà lại phân bua: “Khuya khách mới đông. Em cứ ở lại tập làm chủ một đêm đ? chị “truy?n” cho vài bí quyết moi ti?n mấy thằng cha nhậu”.
Trong lúc... đuổi ruồi chờ khách, Hà bắt đầu truy?n ngh?: “Làm chủ quán nhậu là phải lì, hi?n là tụi bợm ?n hiếp. Ai đánh nhau mặc kệ, đừng có ngu chạy vào can là ôm đầu máu li?n. Quan trọng là di tản đồ đạc của mình rồi tìm cách đẩy tụi nó ra đường. Lúc đó có án mạng cũng chẳng sợ”. Nhi?u người cứ lầm tưởng “công nghệ” mở quán nhậu là khách càng uống càng có lợi nhưng thực chất, muốn hốt bạc phải tìm cách dụ khách ?n mồi nhi?u. Món phổ thông mà dân nhậu nào cũng kêu là rau muống xào tỏi, tàu hũ thì một vốn... bốn, n?m lời! Món đặc sản ở đây như rắn giá gốc 170.000 đồng/kg nhưng ra đến khách là hơn 350.000 đồng/kg tùy theo độ thân tình. Rượu bỏ mối chỉ có 6.000 đồng/lít nhưng qua mớ “bùi nhùi” trong hũ rượu thì ra giá 28.000 đồng/lít hay 40.000 đồng/lít tùy cái tên gọi cho kêu trong thực đơn.
21h, một cặp nam nữ tấp vào quán. Phục vụ kháo nhau: “?ố mày hôm nay có đánh không? Hôm qua chưa đánh đó”. Thì ra đây là cặp tình nhân ruột của quán, đêm nào cũng ghé đ? chờ mấy tay anh chị khu L?ng Cha Cả ra nhậu. Người phụ nữ tên Hằng nhưng được kèm thêm 2 chữ Hàn Quốc vì đôi mắt luôn bầm đen y chang mấy cô người mẫu Hàn Quốc trang đi?m tông màu lạnh. Kẻ gây ra đôi mắt ki?u Hàn Quốc bất đắc dĩ chính là người tình ngồi bên cạnh. Cứ mỗi lần Hà lên tiếng đòi v?, gã... thoi một phát vào mắt vì cái tội dám hỗn láo. Tuấn, nhân viên phục vụ, cho biết: “Con mắt trái vừa bớt bầm thì con mắt phải ?n đấm. Có hôm mắt mở không lên tưởng mù. Tụi nó say còn biết gì nữa, con nhỏ cứ lôi tên cha mẹ thằng bồ ra chửi, còn thằng kia thì cứ đánh”.
Tại đây, PV Người Lao ?ộng còn được chứng kiến cảnh áp-phe chạy đi?m trên bàn nhậu. Chàng thanh niên ngồi chung bàn với thầy Sơn hớt hải chạy vào quầy gọi điện: “Tụi bây đưa ti?n dẫn thầy đi nhậu không đủ, gom thêm, mang đến li?n... Dẫn vô quán bèo nhưng ổng kêu món độc giá trên trời không à”. Hà kh?u nói nhỏ: “Thằng này bị sập bẫy rồi. Thầy Sơn, chuyên dẫn các sinh viên tại chức đến đây đ? “xử” vì có món chồn hương mà thầy nhờ chị gọi điện đặt giùm”.
Vừa qua 23h, khách bắt đầu đông. N?m chiếc bàn kê ngoài vỉa hè chật cứng khách. Người đến sau miễn cưỡng ngồi trong nhà nhưng không quên dặn phục vụ: “Ngoài đó có bàn là dời ra li?n”. Càng đông khách thì Hà càng cao hứng nói xấu khách: "Thằng già dê keo kiệt, con đó ô môi, thằng kia pê-đê...". Hà k?: “?ập chai vô đầu bạn là chuyện cơm bữa, đụng xe vì xỉn nghe riết hết cảm giác thương hại. Hôm trước có thằng khùng chạy xe rú ga từ quán bay thẳng vào cột điện, nằm ngay đơ, chắc là chết. Có hàng tr?m lý do đ? mấy thằng nhậu nổi cơn khùng. Vừa rồi, thấy người ta chở nhau nắm tay cũng chạy theo đánh vì nó bị thất tình, thấy người ta hạnh phúc nó tức”.
Câu chuyện bị ngắt quãng khi bàn bên cạnh náo động vì một người ôm bụng chạy trối chết vào nhà vệ sinh. “Tính ti?n nó nhe Hà. Nó tè trước rồi”, một giọng lè nhè cất lên. Thì ra đây là một trò chơi thi uống bia, ai nốc hết nổi phải trả ti?n bia. Bên ngoài cũng ồn ào vì người phụ nữ béo phị mà Hà gọi là ô môi đang chửi th? vì bị giữ chân không cho v?. Cô ta đã say, đ? máy xe mà cứ nhấn kèn inh ỏi.
Gần 2h sáng, mưa trút xối xả, không còn khách đến, quán còn khoảng chục người. Bàn nhậu mê cá độ cũng bớt ồn ào, đợi 2 “chiến hữu” đang dầm mưa chạy ra Sài Gòn coi ngựa của Thánh Gióng là đực hay cái đ? chọn người trả ti?n mồi. Hằng Hàn Quốc cũng nổi máu điên khi uống nguyên một ly cối rượu đ? tạ lỗi không trả lời tin nhắn của một sư tỉ. Tính nhẩm, quán bán được gần 2 triệu đồng, Hà mệt mỏi: “Bèo quá! Chỉ lời được hơn 400.000 đồng. Tại trời mưa thôi, mấy ngày nắng ráo chị kiếm bạc triệu không đó. Tụi nhậu càng khùng thì mình càng lời”. Bỗng như chợt nhớ, Hà lo lắng: “Không biết chồng chị đang gục ở đâu nữa? Mình “cứa” mấy tay bợm này, thì chồng mình bị quán khác “cứa” lại, khổ vậy đó. Nhưng biết sao được, vì đồng ti?n phải chịu thôi”. Có lẽ cũng vì cái “chân lý” đó mà dòng chảy bia rượu trong TP không bao giờ ngừng nghỉ.
|
|
 |
|